Thứ Tư, 24 tháng 10, 2007

Người dị tật tài hoa



Cơ thể không bình thường, mang dị tật từ lúc chào đời, người đàn ông Khơ-me có nhiều tài như đàn, hát, làm trò hài hước được mọi người mến mộ này đã từng làm Trưởng Trạm truyền thanh HTX Vị Hòa (Vị Thanh – Cần Thơ), Trưởng Đội văn nghệ ấp 11 (Phường 3, thị xã Vị Thanh) từ 1975 – 1992. Hiện nay, anh Danh Tài là người thợ sắp lắc, sạc bình ắc quy ở ấp 6 xã Vĩnh Thuận Tây (Vị Thủy – Cần Thơ).





Suốt một ngày khó khăn tìm kiếm chúng tôi mới gặp được Danh Tài. Anh nở nụ cười hiền lành cho biết: “Tôi ít thích ngồi không, tay chân không lành lặn như người ta nhưng làm việc riết rồi cũng quen. Sạc bình, sắp lắc, giăng lưới cắm câu, đàn cò, đàn thùng… tôi làm được hết.”

Danh Tài bị tật bẩm sinh, tay trái chỉ có một ngón cái, tay phải ba ngón nhưng hai ngón giữa lại dính liền nhau. Đôi chân gây trở ngại cho anh trong sinh hoạt hằng ngày, chân phải dài 4 tấc không có đầu gối, bàn chân 3 ngón. Chân trái dài 2 tấc, 4 ngón chân dính liền vào đùi. Anh đi bằng cách bò lết. Trong thời gian tham gia công tác văn hóa – văn nghệ, anh đã đi biểu diễn nhiều nơi như Tỉnh Sóc Trăng, Cần Thơ đem lại thành tích cho xã nhà. Trạm truyền thanh HTX Vị Hòa được Bộ trưởng VH-TT tặng bằng khen (1992). Bản thân anh được tặng nhiều bằng khen và giấy khen của Sở VH-TT, Hội Chữ thập đỏ Tỉnh Hậu Giang (cũ). Anh rất có duyên làm hài hước, một phần do cơ thể dị biệt của mình tạo nên nhiều trận cười thích thú cho khán giả. Thời gian sau này anh sinh sống bằng nghề giăng lưới cắm câu, bà con thấy anh vất vả nên thương tình giúp đỡ cho mượn máy nổ để sạc bình tạm sống qua ngày. Danh Tài bộc bạch: “Từ lúc điện công nghiệp về tận nông thôn, ít hộ sạc bình, nghề này gặp khó khăn, nhờ làm ăn có uy tín và được bà con thương nên còn bám nghề”. Anh Tài cho biết, sắp đến, anh được Nhà nước cấp nhà tình thương cho người dân tộc. Hiện nay anh sống trong nhà lá nhỏ với vợ và hai đứa con.



Ông Trần Thiện Thao, Bí thư Phường 3, Thị xã Vị Thanh cho biết: “Người dân ở đây ai cũng thích Danh Tài, đã nhiều năm anh góp công sức cho đội văn nghệ ấp 11. Trong tương lai, chúng tôi định mời Danh Tài ra tiếp tay cùng đội văn nghệ của Phường”.

Ngày 27-11-2001, anh Danh Tài được cấp xe lăn. Lần đầu ngồi xe lăn, anh rơm rớm nước mắt nói: “Cả cuộc đời đi bằng bò lết, thân hình nặng nề, nay ngồi xe thấy nhẹ nhàng làm sao!”. Mặc dù cơ thể mang dị tật, anh vẫn luôn lạc quan yêu đời, luôn năng nổ vượt lên số phận, tự xoay sở kiếm sống, đem tiếng cười đến cho mọi người và làm cho cuộc sống của mình có ý nghĩa hơn. Thật đáng trân trọng.

Thứ Ba, 23 tháng 10, 2007

Vươn lên tìm chổ đứng


Cô gái hai chân co quắp, tay mân mê cọng dây chuyền vàng xinh đẹp, đôi mắt sáng
săm soi, môi nở nụ cười mãn nguyện tự tin, qua sản phẩm em làm hoàn tất vừa nói
lên tâm tư, nguyện vọng luôn cả ước mơ của em đối với cuộc sống.


Em là Nguyễn Thị Bích Ngọc, thợ vàng bạc đã tham dự kỳ thi xác định thợ bậc 4/7 khóa 1/2003 (nghề vàng bạc) của Tổng cục Dạy nghề Bộ Lao động -TBXH.

Nụ cười hiền lành, giọng nhỏ nhẹ, Bích Ngọc thố lộ: “Số phận không cho em nguyên vẹn đôi chân, để có được tay nghề như hôm nay em trải qua không biết bao nhiêu khó khăn nghiệt ngã. Từ nhà nuôi dưỡng đến nơi học nghề phải đi đoạn đường 4 km thời gian hơn 3 năm, lúc học chân không thể đạp cóc đèn được, nhiều lần thầy khuyên nên chọn một nghề khác hợp với khả năng bệnh tật của em. Với quyết tâm tạo cho mình có tay nghề, em đều đặn đến lớp không bỏ một buổi học nào. Niềm đam mê nghề nghiệp giúp em vượt lên mọi khó khăn bệnh tật, cuối năm 2003 em thi thợ bậc 5/7 nghề vàng bạc”.

Nguyễn Thị Bích Ngọc sinh năm 1984, bị cơn sốt bại liệt làm hai chân co quắp từ lúc em 5 tuổi. Cha mất sớm khi em chào đời chỉ được 15 ngày. Hiện ở cùng mẹ già 63 tuổi tại Nhà nuôi dưỡng người già và trẻ mồ côi không nơi nương tựa phường An Thới, TP Cần Thơ.

Cô Nguyễn Thị Minh Phương, Phó giám đốc nhà nuôi dưỡng cho biết: “Trước đây hai mẹ con Bích Ngọc không nhà cửa, hàng ngày bán chuối nướng trước bệnh viện 30 tháng 4. Do hoàn cảnh mẹ già, con tật nguyền, được bệnh viện giới thiệu đến ở “mái nhà” này vào năm 1998. Chúng tôi thấy Bích Ngọc thông minh sáng dạ, ham học hỏi, thương yêu mọi người nên tạo điều kiện cho em học nghề để sống và nuôi mẹ già. Và em đã làm được điều mong đợi của chúng tôi. Theo tinh thần của Hội Chữ thập đỏ tỉnh Cần Thơ, khi các cháu có nghề ổn định, tuổi từ 18 đến 20 thì ra đời về địa phương sinh sống. Cháu Bích Ngọc là một trong số những người đó”.

Bích Ngọc cố gắng học hỏi, chuyên sâu nghề vàng bạc để thành tay thợ lành nghề đồng thời ở lại trường dạy nghề, đem khả năng cống hiến cho Hội người khuyết tật, giúp các bạn cùng cảnh ngộ như mình có tay nghề hội nhập vào cuộc sống. Mơ ước của em là mong các nhà hảo tâm giúp cho em chiếc xe làm phương tiện đi lại dạy nghề, bớt đi phần vất vả.

Chàng họa sĩ tật nguyền tài hoa

Hồ Hoàn Kiếm, họa sĩ khuyết tật, vẽ ở số nhà 330B đường Nguyễn Văn Cừ, phường An Hòa (TP Cần Thơ). Mái tóc dài bồng bềnh, khuôn mặt rất nghệ sĩ, ngồi trên chiếc xe ăn, anh cho biết: Anh là nạn nhân chiến tranh, bị thương vào năm 13 tuổi khi đi thăm hai anh trai ở vùng căn cứ cách mạng.

Lúc anh nằm điều trị tại bệnh viện Bạc Liêu, bác sĩ mổ cho biết đám rối dây thần kinh tổn thương, hai chân anh không thể đi lại được. Biết mình suốt đời bị bại liệt, anh rất buồn khổ. Nhờ mọi người trong gia đình lo chạy chữa và thương yêu hết mình nên Kiếm vơi dần nỗi bất hạnh.

Gia đình thấy Kiếm có khiếu về vẽ nên đã tạo điều kiện cho học nghề vẽ. Gia đình rước họa sĩ về nhà dạy vẽ cho anh. Anh học tiến bộ rất nhanh. Gia đình đưa anh vào học khóa hội họa năm 1969 đến năm 1971 tại trường Mỹ thuật Á Châu (TP Sài Gòn cũ).

Trong thời gian này, gia đình vẫn tiếp tục chạy chữa cho anh, nhưng tiền mất tật mang, hai chân càng ngày càng teo nhỏ, anh mất cảm giác từ lưng trở xuống.

Hai người anh trai của Kiếm đều anh dũng hy sinh. Liệt sĩ Hồ Văn Trường mất năm 1969, liệt sĩ Hồ Văn Tòng mất năm 1970, chôn tại nghĩa trang liệt sĩ Hòa Tú (Sóc Trăng).


Rồi cha mẹ qua đời, Kiếm nhờ vào nghề vẽ kiếm tiền sinh sống. Để lấy ngắn nuôi dài, anh vẽ chân dung, truyền thần cho khách. Chính yếu là vẽ tranh sơn dầu trên vải. Đa số tranh của anh vẽ đều nói lên cái đẹp toàn diện của quê hương Việt Nam.

Chúng tôi nhìn vào bức tranh anh đang vẽ người mẹ cho con bú, anh hiểu ý liền nói: - Bức tranh này tên là “Hai dòng phù sa” nói lên sông Tiền và sông Hậu hợp lại tiêu biểu sức sống của người dân hai miền sông nước.





Những bức tranh sơn dầu của anh phần nhiều bán cho người nước ngoài như Đài Loan, Nhật và các nước Tây Âu.

Tranh của anh chất phác, giản dị, thể hiện vẻ đẹp hiền hòa của người con gái Việt Nam như bức tranh cô gái quê mặc áo bà ba xõa tóc, ngồi chằm nón trong bối cảnh thanh bình của quê hương đã thuyết phục rất nhiều khách ngoại quốc. Vị khách Đài Loan đã bỏ cọc tiền mua bức tranh đó. Tranh sơn dầu của anh thường bán giá từ 100 USD đến 300 USD. Những hình vẽ chân dung, truyền thần giá một trăm nghìn đồng.

Thấy tình hình sức khỏe của Kiếm suy giảm, mất ngủ nhiều, nên người anh của anh ở Phần Lan đã gởi về cho anh cái nệm nước.

Anh vui vẻ nói: Nhờ có chiếc nệm, cơ thể cử động xoay trở dễ dàng hơn. Nệm chứa một khối nước, dài 2,4 m, rộng 1,6 m và cao 0,4 m. Trời nực, hơi nước ở nệm tạo cho cảm giác dễ chịu. Khi trời lạnh có điện trở đặt bên trong tạo nên độ ấm.

Căn nhà anh chỉ sống một mình, nên anh đã cho những sinh viên nghèo, trẻ em cơ nhỡ về nương tựa. Nhiều sinh viên tốt nghiệp, có công ăn việc làm, cảm mến cái tình, cái nghĩa vẫn còn ở lại với anh như anh Lê Phước Thọ làm ở Khách sạn Victoria, anh Võ Thái Hệ làm tại Công ty cá ba sa.

- Chuyện tình cảm riêng tư của anh?


Anh cười thổ lộ:

- Cô gái làm người mẫu trong bức tranh cô gái quê xõa tóc ngồi chằm nón, đó là người mà tôi sẽ đến…